Yes! một chút cảm xúc sau cuối tuần với nhiều sự gặp gỡ, trò chuyện…
Chuyện là mình trải qua 2 công việc trước khi bước ra làm chủ. Làm chủ thì chắc chắn ai trải qua cũng sẽ biết, không biết khi nào mới hồng chứ còn đen thì nhiều, lâu và dày vô cùng… Hmmm, nhưng để coi, sẽ tới một lúc nào đó mình kể về cuộc sống và công việc cho các bạn nghe với tư cách là một ông chủ thành đạt. Còn bây giờ tạm thời các bạn nghe chuyện với giọng kể từ một ông chủ mới nhú nhé!
Để kể về chuyện ông chủ có gì thì thôi hằng hà sa số. Nhưng mà blog này của mình vui vẻ mà, có gì kể ngay đó thôi… Đỡ phải lằng nhằng, bố cục với tính toán.

Chuyện là tính mình có cái tật hay suy nghĩ về chuyện người ngoài đánh giá như nào, mình làm việc này việc kia có chuẩn mực không, có sai gì không, có làm ai không hài lòng không… (thực thế là bạn không có làm thế giới này hài lòng được đâu haha!). Và nếu mà các bạn đọc nhiều sách vở thì ở đâu cũng nói về việc là đừng cố gắng làm hài lòng người khác… Ấy mà vậy đó, cái chuyện đó làm nó khó hơn nói… Hở tí là bị cái cảm giác đó giày vò thôi. Nhưng ngược lại thì với cái tính như vậy thì mình lại tăng cái sự cẩn trọng trong mọi việc, làm gì cũng toan tính kỹ hơn tí, tránh những cái vấn đề không đâu nó xảy ra… Coi như cũng là một điểm cộng. Còn không biết các bạn thấy sao về vấn đề này?
Business của mình trong một khoảng thời gian gần đây có phần chững lại khá nhiều và mình phải đối diện với muôn vàn thử thách. Mấy cái chuyện đó nó khá là áp lực đấy anh chị em ạ! Bình thường thì mình tương tối ôn hòa (mình nghĩ vậy đấy =))), nhưng mà dạo này đứng trước cái mớ thử thách đó thì không. Mình phạm nhiều sai lầm hơn, nóng tính hơn, xàm ngôn nhiều hơn. Thật sự là rất nhiều sự cố gắng trong việc hoàn thiện bản thân cũng như cách làm việc không tỏ ra hiệu quả… Nhưng thôi, khóc than cái quần què… Lẹt gô! Bố mày cân hết, sợ gì thử thách!

À… quay lại cái chủ đề trên tiêu đề. Mình thắc mắc liệu là có bạn nào làm chủ mà hay nghĩ là “Móa! Có khi làm công nó còn ngon hơn mình!” hay không? Thật luôn, mình hay nghĩ vậy lắm. Tại giờ mình hơn 30 tuổi, mình bắt đầu cái business này tầm khoảng 25-26 gì đấy chả nhớ. Cơ mà giờ bạn bè nó mua nhà mua xe, ai nhìn qua facebook hay story cũng oách lắm. Mình thì giờ vẫn chật vật, mặc dù nuôi được cái Công ty gần chục mạng nhưng mà cũng cứ cảm thấy chơi vơi mỗi ngày… Thế là thế méo nào? Nhiều khi cũng thấy có nhiều điều để tự hào, nhưng càng ngày càng cảm thấy mông lung. Mình cứ có cảm giác ai cũng làm nhiều việc hoành tráng, hay ho hơn, kiếm nhiều tiền hơn, này nọ hơn… Ờ! Rõ ràng rồi, suy nghĩ vậy là không được rồi nhỉ?
Thế nhưng nay đi nhậu với bà con trong nhà, cũng là bà con nhưng hơi xa và lâu quá xá rồi mới gặp và nói chuyện. Bỗng nhiên mọi người lôi chuyện của mình ra nói, cũng không có gì to tát. Chỉ là mọi người biết là mình làm chủ… Và rồi mình có ông chú (vai vế) cơ mà bằng tuổi mình luôn… chú mới nói “Mặc dù chú làm thuê, nhưng mà thấy ai làm chủ chú rất là nể!”… Mình biết là câu nói này có phần xã giao nhưng cũng có phần không. Rồi somehow thì nó cũng vực dậy tinh thần mình phần nào khá lớn. Ờ, đúng, đôi khi mấy cái lúc khó khăn quá mình sẽ quên đi những giấc mơ, động lực hoặc những điều tốt đẹp mà mình đã, đang làm đó giờ… Oke… Chỉ là một chút remind để ngày mai mở mắt lại thêm tỉnh táo và bắt đầu một tuần mới thật tốt…
Chúc các ní cũng vậy nhé!
Peace Out!
