Làm mồi cho Cá mập?

Có rất nhiều chuyện xoay quanh việc xây vựng và vận hành một doanh nghiệp và việc thương thuyết, hợp tác, đối thoại với các đối tác cũng là một phần quan trọng và cũng là việc mà lâu lâu chúng ta sẽ phải đối diện.

Vào tháng 7 năm 2025 mình có dịp đi sang Canada. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình được đi ra khỏi Châu Á, lần đầu được nhìn thấy xứ trời Tây nó trông ra làm sao. Mình có một đối tác là một Công ty làm cùng ngành ở Canada. Công ty này có mô hình, cách vận hành, định hướng rất giống với Công ty của mình. Ông chủ Công ty này hơn mình đúng một con Giáp và công ty của anh ta cũng hơn Công ty mình khoảng một con Giáp.

Để các bạn hiểu rõ hơn một chút về ngữ cảnh, mình có một Công ty (hay chính xác hơn thì thực tại chỉ là một cái studio sáng tạo nho nhỏ). Studio của mình cũng hoạt động được vài năm rồi và trong tương lai thì mình cũng có mong muốn để chiếc Studio này có thể vươn vai trở thành một Agency Sáng tạo. Chúng mình đã từng trải qua rất nhiều các dự án khác nhau từ sản xuất video, thiết kế Key Visual và rất nhiều các dự án khác trong ngành thiết kế sáng tạo.

Nhiều năm về trước, vào một đêm đẹp trời của một ngày cuối năm. Ông anh người nước ngoài này nhắn tin cho mình, bảo rằng tao thấy Portfolio của mày trên Behance, hay là mai mình gặp nhau ở quán cafe đi. Thế là sáng hôm sau, ngày mùng 1 năm mới, mình đã có một cuộc gặp gỡ với người anh này ở quán cafe ở quận 1. 2 anh em giới thiệu nhau sơ sơ và bắt đầu với câu chuyện về công việc thiết kế và sau đó thì chuyển hẳn sang câu chuyện về đam mê khi mình nói về Hip Hop. Lúc đó mình cứ có cảm giác nghi ngờ vì không biết là ông này có điêu không… Kiểu như mình bắt đầu cuộc đời bằng một tuổi thơ nhảy nhót và tràn đầy đam mê với nghệ thuật và ông anh kia cũng y như vậy.

Thế nhưng khi năm tháng dần trôi thì mình bắt đầu dấn thân sâu hơn vào công việc. Mình ít có thời gian tham gia các event Hip Hop dù cho niềm đam mê vẫn còn ở đó. Cơ mà càng dấn sâu vào công việc mình lại càng bị nó cuốn đi vì bản thân ngành Sáng tạo chính là sáng tạo. Mình không ngừng làm hết project này đến project khác, không ngừng học hỏi thêm các kỹ năng cũng như xây dựng đội ngũ. Dù cho có rất nhiều up and down, có những khó khăn điên cuồng muốn từ bỏ (nhiều lắm nhé =))) nhưng mà từ bỏ là điều cuối cùng mà mình sẽ nghĩ đến hoặc không… Và rồi tất nhiên sau một số năm try hard thì cũng có chút ít thành quả, không quá fancy nhưng mình thấy được một đội ngũ có tiềm năng, mình thấy được sản phẩm của mình được khách hàng tin dùng, có thể phát triển và nhân rộng. Nói chung cũng vui và tự tin ngập tràn dữ lắm…

Và qua nhiều năm, ông anh người Ca kia cùng Công ty của ảnh vẫn làm việc với mình. 2 bên xây dựng được một mối quan hệ hợp tác tốt đẹp. Mình có thể cung cấp được cho ảnh một số dịch vụ gia công về hình ảnh với chất lượng tốt và mức giá quá chi là phải chăng =))). Và rồi đến một ngày ảnh ngỏ ý hợp tác. Ảnh bảo là sẽ đầu tư mạnh vào Công ty mình, 2 bên nên hợp tác với nhau để cùng có thể đi xa hơn, mạnh hơn. Mình không chắc, với khởi điểm là một người làm Creative chứ không phải business, tất cả các kiến thức hay kinh nghiệm về business và partner với mình khá là yếu. Mọi thứ nghe thật mới lạ. Sau đó mình đã phải tìm hiểu, đọc, xem clip, hỏi han khá nhiều về việc cái deal này sẽ như thế nào. Kết quả thì tất nhiên là muôn hình vạn trạng. Ở mỗi Công ty, mỗi loại hình sẽ có các cách thức hợp tác, partner khác nhau và các điều khoản hợp tác được xây lên sẽ khác nhau, chưa tính đến legal, tất cả các điều này chắc chắn sẽ phải được tính toán rất kỹ. Trong câu chuyện của mình và người anh thì chỉ có một điểm chung lớn đó là chung tầm nhìn, chung cái xu hướng xây dựng công ty, dự án, bộ máy hay khách hàng (mình đoán vậy).

Chuyến đi sang xứ người…

Trong năm 2025, mình may mắn được người anh mời sang đất nước của ảnh để tham dự một buổi team building của team ảnh. Thật tuyệt khi có cơ hội để ra khỏi châu Á lần đầu tiên. Haha, làm CEO gì mà quá ít đi nước này nước kia… Oke nhưng mà cái gì cũng có lần đầu. Lần đầu đi châu Mỹ, lần đầu vô tình được đẩy lên hạng thương gia dù chỉ book vé economy plus. Lần đầu thấy không khí, con người ở xứ người. Nói chung là vô cùng nhiều trải nghiệm thú vị. Đối với anh chị em nào hay đi nước ngoài hoặc là Global citizen thì chắc không cần phải khoe vì mọi người đã biết, nhưng với mình thì haha lần đầu mà, tất nhiên nó sẽ là ngập tràn những cảm xúc thú vị của những trải nghiệm đầu tiên. Nhưng mà thôi đi vào cái chính. Mình được xem một công ty có mô hình giống như cái mà mình đang xây dựng nó hoạt động thực tế như thế nào. Mình được thấy một không gian được tổ chức chuyên nghiệp, chăm sóc kỹ lưởng bởi một đội ngũ rất tận tâm với những gì họ đang làm. Mình thấy được cái văn hoá mà người ta đang dày công xây dựng. Hơn hết là mình thấy được một phần nào đó cái kết quả họ gặt hái được từ tầm nhìn, từ cách làm đó. Nói chung ông bà đã đúng khi nói đi một ngày đàng học một sàng khôn. Có quá nhiều các chi tiết khác cũng không thể kể hết ở đây nhưng tóm gọn thì mình đã có cơ hội để mở mang, để học tập dù ít dù nhiều.

Chiếc deal không thành…

Trong 2 tuần ở đó. Mình đã nói chuyện với từng người trong team bạn. Mình học rất nhiều từ họ, làm quen, kết nối… Mình cũng đã có chút ít thời gian để nói chuyện với người anh mặc dù không nhiều – người anh có rất ít thời gian để take care tất cả mọi thứ vì Công ty có nhiều người, nhiều việc. Anh trai phải chia thời gian và từng group nhỏ để take care, dắt từng group đi ăn tối để có thể trò chuyện – mình cũng học được là đây là một cách rất tuyệt vời để xây dựng văn hoá team. Và rồi khi có một chút thời gian và cơ hội để nói chuyện thêm về việc hợp tác thì mọi thứ đã rõ ràng hơn với mình. Ảnh vẫn bắt đầu với phong cách rất xã giao và lịch thiệp khi vẽ ra một tương lai đẹp tuyệt vời với rất nhiều ích lợi cho đôi bên. Tuy nhiên trong đầu mình vẫn hiểu là cái ảnh thực sự muốn là acquire mình thôi… Và đúng là như vậy. Cái feeling đó nó khiến mình tỏ ra không thoải mái trong cuộc trò chuyện và anh ta nhìn thấy chuyện đó chỉ trong một nốt nhạc. Mình nghĩ mình hiểu rõ cái mà ảnh muốn và ngược lại, ảnh cũng hiểu rõ cái mình muốn. Ở trong cái thế khi mà bạn đang xây dựng một đứa con tinh thần đến một giai đoạn nhất định, việc bán nó đi không bao giờ là một quyết định dễ dàng (trừ khi giá nó hời =))) lol).

Đến khi mình về nước thì mình và anh trai cũng có thêm một chiếc email để trao đổi kỹ hơn với các điều khoản được làm rõ hơn một chút. Và đúng như dự đoán, mặc dù trên giấy thì là rất nhiều trang nói về lợi ích đôi bên nhưng kết quả thì là lợi ích một bên – tức là mình và Công ty mình sẽ thuộc về Công ty của anh ấy. Mình đoán là không ít các vụ accquistion nó diễn ra như vậy. Và mình không nói là như vậy là sai nhé. Rõ ràng nếu đứng ở vị thế là một Công ty lớn hơn với nhiều tiềm lực hơn thì rõ ràng đó là một nước đi hoàn toàn đúng đắn. Thử nghĩ xem, bạn mà ở vị trí đó thì việc gom về được một đội ngũ với nhiều nhân sự thì có tuyệt vời không… Hmmm, nhưng thôi, nói chung thì trong đầu mình đã có quá nhiều rào cản vô hình ngăn mình lại khỏi quyết định đó… Và đơn giản là cuối cùng mình cho đó là điều đúng đắn để làm! 2 bên quyết định sẽ chậm lại một bước để xem như thế nào.

Một chút suy nghĩ…

Dù sao thì cũng thật là tuyệt khi có cơ hội trải qua tất cả những điều ở trên. Hành trình xây dựng một cái business chắc chắn sẽ còn rất nhiều thử thách và bài học, nhưng mình tin tất cả các sự kiện diễn ra đều vì một lý do nào đó. Qua tất cả, mỗi lần như vậy mình lại học thêm được một điều gì đó mới và đáng giá. Chỉ hy vọng trên con đường này mình sẽ ngày một trưởng thành và có nhiều kinh nghiệm quý giá hơn để có thể chia sẻ lại.

Chúc bạn đọc một ngày vui!